Mười bốn năm trước, cô tốt nghiệp loại giỏi tại Đại học Cần Thơ, chuyên ngành Tiếng Anh – ngành học cô yêu thích với mong muốn trở về quê hương được đứng trên bục giảng để "gieo chữ" cho các em thơ nhưng cánh cửa nghề giáo đã khép lại chỉ vì lý do “ngoại hình không phù hợp” Không chấp nhận bỏ cuộc, cô bắt đầu hành trình khẳng định bản thân ở nhiều vai trò khác nhau.

Sau cú sốc đầu đời, không gục ngã cô chọn cho mình con đường cống hiến khác: đồng hành cùng cùng cộng đồng người khuyết tật tại Hội Người Khuyết Tật TP. Cần Thơ. Tại đây, cô đã trải qua nhiều vị trí quan trọng: biên phiên dịch cho tình nguyện viên quốc tế, thủ quỹ, nhân viên công tác xã hội, tập huấn viên nguồn về Luật và Quyền của người khuyết tật, Phó Chủ nhiệm Câu lạc bộ Phụ nữ khuyết tật tP. Cần Thơ, Ủy viên Ban Chấp Hành Hội Người Khuyết Tật TP. Cần Thơ, cán bộ phiên dịch và truyền thông cho dự án cấp tỉnh ở Trà Vinh do Chính phủ Canada tài trợ. Những chuyến đi đến vùng sâu để tặng quà, trao tặng xe lăn/xe lắc, nẹp chỉnh hình/chân giả hỗ trợ pháp lý miễn phí và điều hành quỹ vay vốn không lãi suất cho người khuyết tật đã giúp cô nhận ra rằng: Mỗi công việc là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để học hỏi và trưởng thành và cô không giới hạn mình trong một công việc nào cả.
Vừa công tác ở Hội, cô vừa nỗ lực theo đuổi con đường học vấn. Năm 2015, cô Minh Châu vừa công tác ở Hội vừa học lên Cao học, dù con đường đến trường lắm nỗi gian nan, có khi đêm tối cô cùng chiếc xe 3 bánh là người bạn đồng hành, vượt qua hơn 40km để kịp đến trường. Và rồi những nổ lực ấy cũng được đền dáp xứng đáng, cô vinh dự nhận được bằng khen của Bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội, bằng khen của Liên Hiệp Hội Người Khuyết Tật và nhiều giấy khen của Hội Người Khuyết Tật TP. Cần Thơ và Sở Lao Động Thương Binh và Xã Hội thành phố Cần Thơ vì đã có nhiều thành tích đóng góp cho phong trào của người khuyết tật.

Năm 2017, cô Châu trở thành Thạc sỹ ngành Lý luận và phương pháp dạy học bộ môn tiếng Anh. Năm 2018, cô tiếp tục vượt qua các ứng viên khác và vinh dự trở thành ứng viên duy nhất đại diện cho Việt Nam tham dự chương trình “Thách thức toàn cầu với thanh niên khuyết tật năm 2018”, diễn ra tại Hàn Quốc. Phần trình bày của cô tại tòa nhà Quốc hội Đại Hàn Dân Quốc đã nhận được sự đánh giá cao từ các chuyên gia quốc tế trong lĩnh vực người khuyết tật.
Dù đạt nhiều thành tựu, nhưng niềm khao khát trở thành cô giáo vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai. Năm 2024, cô quyết định thử sức mình trong kỳ thi viên chức giáo dục. Một mình trên chiếc xe ba bánh, cô vượt hơn 50km để nộp hồ sơ, ngày đêm ôn luyện với tất cả quyết tâm. Kết quả, cô xuất sắc đạt 99/100 điểm và chính thức trở thành giáo viên dạy tiếng Anh tiểu học.

Với tâm niệm đem kiến thức và tình thương của mình để gieo chữ, ươm mầm cho những học sinh vùng nông thôn và mong muốn mở ra chân trời tươi sáng hơn cho các em bằng việc nâng cao trình độ ngoại ngữ. Cô Châu muốn truyền cảm hứng cho các em tình yêu với tiếng Anh, giúp các em tự tin bước vào đời. Vì thế cô chọn gắn bó với các em học sinh tiểu học, bởi đây là giai đoạn quan trọng để xây dựng nền tảng vững chắc cho tương lai của các em.
Ngày nhận quyết định nhiệm sở, cô hiểu rằng đây không chỉ là cột mốc của riêng mình, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của ý chí và nghị lực. Một mình rời quê, đến một vùng đất xa lạ, không người thân quen, một mình trong căn phòng trọ nhỏ để ngày ngày được đứng trên bục giảng, được dạy học sinh thân yêu, ngày hai buổi dù nắng hay mưa, cô Châu cùng chiếc xe ba bánh rong ruổi trên những con đường gồ ghề, băng qua những cây cầu dốc cao, những khúc cua nguy hiểm để đến trường. Do dạy ở hai điểm phu cách nhau vài km, nên cô phải chạy thật nhanh giữa các điểm để kịp giờ lên lớp của học sinh. Ngày đầu lên lớp, các trò nhỏ nhìn cô với ánh mắt tò mò:
“Cô ơi, sao chân cô đi kỳ vậy cô?” Câu hỏi hồn nhiên ấy luôn khiến cô nghẹn lòng.
Nhưng không lâu sau, các em đã quen với cô, với những bài giảng đầy tâm huyết, với những giờ ra chơi mà các em ùa vào lớp tặng cô những chiếc thiệp với nét chữ nguệch ngoạc, những viên kẹo, những chiếc bánh – tất cả đều là những món quà vô giá. Cô cảm thấy mình hạnh phúc thật sự khi được các em đón nhận. Cô không chỉ dạy chữ mà còn gieo vào các em niềm tin, hy vọng và sự tự tin vào chính mình, cách yêu thương và chấp nhận sự khác biệt từ người khác.

Những nỗ lực của cô đã mang lại trái ngọt: cô đã góp phần bồi dưỡng đội tuyển của trường đạt giải cao trong kỳ thi hùng biện tiếng Anh cấp huyện: giải Nhì tập thể và giải Ba cá nhân– thành tích cao nhất từ trước đến nay của trường. Cô tin rằng giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn là truyền cảm hứng để các em dám mơ ước và vươn lên. Và rồi cứ đến mỗi cuối tuần, cô giáo ấy lại vượt hơn 50km để về thăm gia đình đón nhận niềm vui sum họp như một món quà sau một tuần giảng dạy vất vả.
Đến với cuộc thi Hoa hậu Trăng Khuyết, cô mong muốn lan tỏa thông điệp về sự tự tin, bản lĩnh, tinh thần lạc quan và lòng nhân ái. Bên cạnh đó, tất cả chúng ta cần học cách chia sẻ, sống nhân văn, yêu thương và trân trọng những gì mình đang có và sống có trách nhiệm hơn, biết quý trọng sức khỏe bản thân và cơ thể của mình đó là những gì cô muốn nhắn nhủ đến những bạn trẻ ở Việt Nam. Cô muốn truyền cảm hứng cho những người có hoàn cảnh giống mình rằng: “Chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua mọi rào cản để đạt được ước mơ và tỏa sáng.”

Cô cũng tâm đắc với dự án cải thiện sức khỏe cho trẻ em nghèo miền núi thông qua việc bổ sung dinh dưỡng từ yến. Nếu may mắn đạt danh hiệu, cô mong muốn đồng hành cùng ban tổ chức và nhà tài trợ để thực hiện những dự án thiện nguyện, giúp trẻ em có một tương lai tươi sáng hơn.
“Điều gì không thể quật ngã được tôi thì sẽ làm tôi mạnh mẽ hơn.” Đó là câu nói mà cô tâm đắc. Cô hy vọng câu chuyện của mình sẽ tiếp thêm động lực cho nhiều người và góp phần xây dựng một xã hội công bằng, nhân văn hơn.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu